Nhà thơ Préki Malamak (họ tên tiếng Việt là Trần Vĩnh) một người con ưu tú của dân tộc Chơ Ro, vừa qua đời ở tuổi 89 vào trưa 28/1 tại Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM.
Văn học, báo chí của chúng ta đã viết về cuộc kháng chiến chống Mỹ không ít. Tuy vậy, những trải nghiệm, những ký ức của Phạm Quang Nghị trong ‘Nơi ấy là chiến trường’ vẫn có thể là một đóng góp rất quý giá.
Nhạc sĩ Trần Tiến vừa ra mắt cuốn sách ‘Người hát thơ mình’ dày hơn 500 trang, bao gồm những ca khúc tiêu biểu, những ghi chép đời thường và những ý nghĩ bâng quơ.
Tiểu thuyết ‘Gió vẫn qua thổi qua rừng nhiệt đới’ của Dương Bình Nguyên là tác phẩm văn học Việt Nam đầu tiên đề cập đến an ninh mạng, vừa được ra mắt tại Đường sách TP.HCM sáng 24/1.
Tôi chợt nhớ đến trường ca “Những người trên cửa biển” của Văn Cao. Tôi đã đọc trường ca này ở Hà Nội, trước khi đi chiến trường Nam Bộ. Chính cái đầu đề “Những người trên cửa biển” của Văn Cao đã gợi ý cho tôi: mình có thể đổi đầu đề trường ca của mình là “Những người đi tới biển”.
Bài thơ cuối cùng Nguyễn Bính, một “tụng ca” về quê hương đất nước, lại như là một “giao hưởng của niềm vui”. Mượn cách trò chuyện với bạn bè thế giới, Nguyễn Bính lại có dịp say sưa nói về quê hương đất nước mình nhưng không phải trong buồn tủi mà với niềm vui “Đầu ngẩng cao từ cách mạng mùa thu”.
Ngày 4/1/2026, nhạc sĩ Đoàn Bổng đã trở về với đất mẹ, khép lại một đời sáng tác âm thầm mà bền bỉ, để lại trong ký ức nhiều thế hệ yêu nhạc Việt Nam một “dòng sông” trữ tình đã lặng lẽ chảy suốt gần nửa thế kỷ.
Những tâm sự của nhà văn N guyễn Thị Minh Ngọc cũng là một cách lý giải sự ra đời của phim “Quán Kỳ Nam” mà chị là tác giả kịch bản, và góp phần “minh oan” cho sự “chơi vơi” đáng tiếc của tác phẩm điện ảnh này khi nó may mắn “tìm được hình thức hợp pháp để xuất hiện”…
Chuyện dấn thân vào nghệ thuật là một lựa chọn tự thân để người nghệ sĩ kiếm tìm hạnh phúc trong chính cả những nỗi đau của trải nghiệm nghệ thuật mang lại. Nghệ thuật không dễ dàng và không hứa hẹn mang lại tiền tài, danh vọng. Ngược lại, nó có thể bào mòn túi tiền của nghệ sĩ để đầu tư xứng đáng cho tác phẩm của mình.
Qua bốn thập niên, ca khúc “Khát vọng” không còn xa lạ công chúng. Thế nhưng, không phải ai cũng tường tận nguồn gốc ca khúc “Khát vọng” lấy cảm hứng từ bài thơ “Nhờ Đảng, tôi biết được” của tác giả Đặng Việt Lợi.
Câu chuyện của nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc: ‘Kỳ Nam là một hình thức ký ức mà Việt Nam vẫn đang mang theo: không phải để khoe khoang, không phải để than khóc, mà để tồn tại cùng, như một phần không thể tách rời của hiện tại chưa bao giờ hoàn toàn khép lại’.
Trong di sản văn học không đồ sộ lắm về số lượng, nhưng khá đa dạng về chủ đề, thể tài của Nguyễn Công Trứ có một mảng sáng tác rất đặc sắc, lâu nay vẫn được gọi là thơ văn “cầu nhàn hưởng lạc” hay là thơ văn “hành lạc”...
Marketing sâu hơn trong Việt Nam 2026 không phải là nói nhiều hơn, mà là hiểu mình đang xuất hiện trong không khí xã hội nào. Người dùng tiếp nhận thương hiệu qua tâm lý thời cuộc, sự thận trọng và độ nhạy cảm ngày càng cao với thông điệp lệch nhịp.
‘Lời đồng vọng’ là tên tập sách mới được ra mắt ở tuổi 80 của nhà phê bình Lê Xuân, một tác giả quen thuộc miền Tây Nam bộ cả đời chắt chiu chữ nghĩa.
Sát ngay ngõ Văn Hương, nhà số 97 Tôn Đức Thắng là gia đình nhạc sĩ Thế Song (1933 - 2018). Ông quê ở làng Bích Câu, là anh ruột của nhạc sĩ Văn Dung. Ông viết khoảng gần 600 ca khúc, một số bài nổi tiếng như “Nơi đảo xa”, “Bài ca trên đỉnh Pò Hèn”, “Tình yêu bên suối”. Ông là cán bộ biên tập âm nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam, được tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học - Nghệ thuật.
Dịch giả trẻ chính là những sứ giả thân thiện và tin cậy cho sự khám phá văn chương Việt- Hàn! Đó là điều gửi gắm được đưa ra tại lễ tổng kết Seminar biên dịch văn học Việt-Hàn 2025 và trao giải cuộc thi dịch văn học Việt-Hàn 2025, vừa được tổ chức sáng 10/1 tại Trường Đại học Văn Lang, TP.HCM.
Trong thời xa xưa của văn học, chỉ những người cực kỳ gan dạ, hoặc cực kỳ xuất chúng, mới dám bước vào đấu trường phê bình văn học. Phê bình tác phẩm của một người đòi hỏi cả kiến thức uyên bác và sự sắc sảo, và những nhà phê bình kém cỏi thường là mục tiêu của sự châm biếm và chế giễu.
Ngày 30/12/2025, Chính phủ đã ban hành Nghị định 350 Quy định về khuyến khích phát triển văn học, do Phó Thủ tướng Mai Văn Chính ký. Nghị định 350 gồm có 7 chương và 35 điều.
Nhà văn Nguyễn Chí Trung khi làm Trợ lý Tổng bí thư, một lần đi công cán bỗng nhận được phong bì biếu xén, ông “quỳ xuống lối đi giữa hai hàng ghế (máy bay), hai tay nâng phong bì lên trên đầu: Kính thưa Nhân dân, kính thưa Tổ quốc! Nguyễn Chí Trung tôi không bao giờ dám nhận những món tiền như thế này đâu ạ”.
Ngay sau hôm xảy ra vụ lùm xùm tầm thế kỷ “Về đây bốn cánh chim trời” , mẹ tôi - một cô giáo dạy đàn dạy nhạc lý đã hiện lên báo mộng cho con trai trưởng: “Con à, lúc này mẹ chợt hình dung ra hai bác con , nhạc sĩ lê Yên và nhạc sĩ Lê Lôi , mắt ướt lệ sau các cặp kính trắng …”
Câu chuyện của đạo diễn Mai An Nguyễn Anh Tuấn: Cách đây hơn hai chục năm, tôi có làm bộ phim truyện truyền hình 4 tập mang tên “Ông Bầu ca nhạc” (phát sóng VTV3 nhiều lần), đã đề cập tới sự nhố nhăng, suy đồi của đời sống ca nhạc nội địa, song lúc đó không thể hình dung nổi sự nhố nhăng suy đồi đó lại rơi xuống tận đáy sự thê thảm đáng buồn như hôm nay.
Nhà văn gây tranh cãi ồn ào nhất trong năm 2025 vừa qua, khi trả lời phỏng vấn của nhà nghiên cứu Nguyễn Đăng Điệp, đã thổ lộ: “Nếu không trải qua chiến tranh và đời bộ đội tôi sẽ không thành nhà văn. Tuy nhiên, bây giờ ngẫm lại tôi nghĩ thời gian những tháng đầu hòa bình làm công tác tử sĩ trong rừng già Tây Nguyên mới thực sự thúc đẩy tôi viết văn và định hướng cho tôi viết”.
Minh tinh Brigitte Bardot, biểu tượng quyến rũ của điện ảnh thế giới, đã qua đời ngày 28/12/2025. ở tuổi 91. Nữ văn sỹ Simone de Beauvoir coi Brigitte Bardot là một mặt hàng xuất khẩu quan trọng của Pháp như ô tô Renault và lưu ý rằng nữ diễn viên này không được lòng người dân quê hương vì sự thẳng thắn và trung thực của mình, điều đã gây sốc cho công chúng. Còn điều gì khác được biết về Brigitte Bardot? Có 5 sự thật khá nổi trội trong cuộc đời bà.
Phương Tây có thành ngữ “Đồ con lừa”; “Làm việc nặng nhọc như con lừa”. Người Việt có thành ngữ “Thân lừa ưa nặng” chỉ những kẻ “ngu như lừa” để ẩn dụ về tính nết bướng bỉnh “cứng đầu” của người “ngu”. Phật thoại có câu chuyện, một ngôi chùa trên núi có nuôi một chú lừa. Một hôm nó chở tượng Phật nên mọi người đều cung kính vái lạy. Hai ba lần như thế, lừa ta rất hãnh diện vì được mọi người vì nể.
‘Khúc hát ân tình’ là chương trình tôn vinh vợ chồng Lê Giang- Lư Nhất Vũ gắn bó duyên nợ trên hành trình sáng tạo nghệ thuật và sưu tầm dân ca.
Bài viết trên báo Văn Hóa cho rằng: ‘Ghi dấu bằng nghệ thuật vượt thời gian và giọng văn dũng cảm đối diện sự thật, cuốn tiểu thuyết “Nỗi buồn chiến tranh” đã tạo nên sức lan tỏa hiếm có khi vượt ra khỏi biên giới, chạm đến độc giả toàn cầu suốt hơn ba thập kỷ qua. Việc tác phẩm được vinh danh một lần nữa khẳng định vị trí trong lịch sử văn học hậu chiến Việt Nam - như một tiếng nói nhân văn, trung thực và đầy sức nặng về số phận con người sau chiến tranh’.
Nhạc sĩ Thế Bảo ở tuổi 88 đã chắt lọc những suy tư cả đời nghiên cứu và sáng tác, để ra mắt công trình ‘Thơ phổ nhạc, nhạc phổ thơ’ do Nhà xuất bản Tổng hợp TP.HCM ấn hành.
Diễn viên hài Nhật Bản Naoki Matayoshi đã đưa ra những câu chuyện truyền cảm hứng về văn hóa đọc cho cộng đồng quốc tế, qua tác phẩm ‘Điều kỳ diệu ở vương quốc sách’.
Trong “Hủy diệt và cứu rỗi”, Việt Thanh Nguyễn không bàn về văn chương như một thiên chức cứu chuộc vô điều kiện. Ông đặt văn chương vào một không gian đạo đức căng thẳng hơn, nơi mỗi hành vi viết vừa mang khả năng cứu rỗi vừa đồng thời tiềm ẩn nguy cơ hủy diệt. Viết, theo ông, không bao giờ là hành vi vô tội, đặc biệt khi đối tượng của việc viết là những tha nhân bị tổn thương bởi chiến tranh, lưu đày và lịch sử thuộc địa.
Ngày 21 tháng 12 năm 1925, Nhà hát Bolshoi công chiếu bộ phim "Chiến hạm Potemkin" - một bộ phim đến từ một quốc gia cách mạng đã “cách mạng hóa điện ảnh thế giới” và, trong suốt một thế kỷ, luôn được xếp vào hàng những bộ phim vĩ đại nhất mọi thời đại.
Tiểu thuyết ‘Gió vẫn qua thổi qua rừng nhiệt đới’ của Dương Bình Nguyên là tác phẩm văn học Việt Nam đầu tiên đề cập đến an ninh mạng, vừa được ra mắt tại Đường sách TP.HCM sáng 24/1.
Tôi chợt nhớ đến trường ca “Những người trên cửa biển” của Văn Cao. Tôi đã đọc trường ca này ở Hà Nội, trước khi đi chiến trường Nam Bộ. Chính cái đầu đề “Những người trên cửa biển” của Văn Cao đã gợi ý cho tôi: mình có thể đổi đầu đề trường ca của mình là “Những người đi tới biển”.
Bài thơ cuối cùng Nguyễn Bính, một “tụng ca” về quê hương đất nước, lại như là một “giao hưởng của niềm vui”. Mượn cách trò chuyện với bạn bè thế giới, Nguyễn Bính lại có dịp say sưa nói về quê hương đất nước mình nhưng không phải trong buồn tủi mà với niềm vui “Đầu ngẩng cao từ cách mạng mùa thu”.
Ngày 4/1/2026, nhạc sĩ Đoàn Bổng đã trở về với đất mẹ, khép lại một đời sáng tác âm thầm mà bền bỉ, để lại trong ký ức nhiều thế hệ yêu nhạc Việt Nam một “dòng sông” trữ tình đã lặng lẽ chảy suốt gần nửa thế kỷ.
Những tâm sự của nhà văn N guyễn Thị Minh Ngọc cũng là một cách lý giải sự ra đời của phim “Quán Kỳ Nam” mà chị là tác giả kịch bản, và góp phần “minh oan” cho sự “chơi vơi” đáng tiếc của tác phẩm điện ảnh này khi nó may mắn “tìm được hình thức hợp pháp để xuất hiện”…
Qua bốn thập niên, ca khúc “Khát vọng” không còn xa lạ công chúng. Thế nhưng, không phải ai cũng tường tận nguồn gốc ca khúc “Khát vọng” lấy cảm hứng từ bài thơ “Nhờ Đảng, tôi biết được” của tác giả Đặng Việt Lợi.
Câu chuyện của nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc: ‘Kỳ Nam là một hình thức ký ức mà Việt Nam vẫn đang mang theo: không phải để khoe khoang, không phải để than khóc, mà để tồn tại cùng, như một phần không thể tách rời của hiện tại chưa bao giờ hoàn toàn khép lại’.
Trong di sản văn học không đồ sộ lắm về số lượng, nhưng khá đa dạng về chủ đề, thể tài của Nguyễn Công Trứ có một mảng sáng tác rất đặc sắc, lâu nay vẫn được gọi là thơ văn “cầu nhàn hưởng lạc” hay là thơ văn “hành lạc”...
Marketing sâu hơn trong Việt Nam 2026 không phải là nói nhiều hơn, mà là hiểu mình đang xuất hiện trong không khí xã hội nào. Người dùng tiếp nhận thương hiệu qua tâm lý thời cuộc, sự thận trọng và độ nhạy cảm ngày càng cao với thông điệp lệch nhịp.
‘Lời đồng vọng’ là tên tập sách mới được ra mắt ở tuổi 80 của nhà phê bình Lê Xuân, một tác giả quen thuộc miền Tây Nam bộ cả đời chắt chiu chữ nghĩa.
Sát ngay ngõ Văn Hương, nhà số 97 Tôn Đức Thắng là gia đình nhạc sĩ Thế Song (1933 - 2018). Ông quê ở làng Bích Câu, là anh ruột của nhạc sĩ Văn Dung. Ông viết khoảng gần 600 ca khúc, một số bài nổi tiếng như “Nơi đảo xa”, “Bài ca trên đỉnh Pò Hèn”, “Tình yêu bên suối”. Ông là cán bộ biên tập âm nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam, được tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học - Nghệ thuật.
Dịch giả trẻ chính là những sứ giả thân thiện và tin cậy cho sự khám phá văn chương Việt- Hàn! Đó là điều gửi gắm được đưa ra tại lễ tổng kết Seminar biên dịch văn học Việt-Hàn 2025 và trao giải cuộc thi dịch văn học Việt-Hàn 2025, vừa được tổ chức sáng 10/1 tại Trường Đại học Văn Lang, TP.HCM.
Trong thời xa xưa của văn học, chỉ những người cực kỳ gan dạ, hoặc cực kỳ xuất chúng, mới dám bước vào đấu trường phê bình văn học. Phê bình tác phẩm của một người đòi hỏi cả kiến thức uyên bác và sự sắc sảo, và những nhà phê bình kém cỏi thường là mục tiêu của sự châm biếm và chế giễu.
Ngày 30/12/2025, Chính phủ đã ban hành Nghị định 350 Quy định về khuyến khích phát triển văn học, do Phó Thủ tướng Mai Văn Chính ký. Nghị định 350 gồm có 7 chương và 35 điều.
Nhà văn Nguyễn Chí Trung khi làm Trợ lý Tổng bí thư, một lần đi công cán bỗng nhận được phong bì biếu xén, ông “quỳ xuống lối đi giữa hai hàng ghế (máy bay), hai tay nâng phong bì lên trên đầu: Kính thưa Nhân dân, kính thưa Tổ quốc! Nguyễn Chí Trung tôi không bao giờ dám nhận những món tiền như thế này đâu ạ”.
Ngay sau hôm xảy ra vụ lùm xùm tầm thế kỷ “Về đây bốn cánh chim trời” , mẹ tôi - một cô giáo dạy đàn dạy nhạc lý đã hiện lên báo mộng cho con trai trưởng: “Con à, lúc này mẹ chợt hình dung ra hai bác con , nhạc sĩ lê Yên và nhạc sĩ Lê Lôi , mắt ướt lệ sau các cặp kính trắng …”
Câu chuyện của đạo diễn Mai An Nguyễn Anh Tuấn: Cách đây hơn hai chục năm, tôi có làm bộ phim truyện truyền hình 4 tập mang tên “Ông Bầu ca nhạc” (phát sóng VTV3 nhiều lần), đã đề cập tới sự nhố nhăng, suy đồi của đời sống ca nhạc nội địa, song lúc đó không thể hình dung nổi sự nhố nhăng suy đồi đó lại rơi xuống tận đáy sự thê thảm đáng buồn như hôm nay.
Nhà văn gây tranh cãi ồn ào nhất trong năm 2025 vừa qua, khi trả lời phỏng vấn của nhà nghiên cứu Nguyễn Đăng Điệp, đã thổ lộ: “Nếu không trải qua chiến tranh và đời bộ đội tôi sẽ không thành nhà văn. Tuy nhiên, bây giờ ngẫm lại tôi nghĩ thời gian những tháng đầu hòa bình làm công tác tử sĩ trong rừng già Tây Nguyên mới thực sự thúc đẩy tôi viết văn và định hướng cho tôi viết”.
Minh tinh Brigitte Bardot, biểu tượng quyến rũ của điện ảnh thế giới, đã qua đời ngày 28/12/2025. ở tuổi 91. Nữ văn sỹ Simone de Beauvoir coi Brigitte Bardot là một mặt hàng xuất khẩu quan trọng của Pháp như ô tô Renault và lưu ý rằng nữ diễn viên này không được lòng người dân quê hương vì sự thẳng thắn và trung thực của mình, điều đã gây sốc cho công chúng. Còn điều gì khác được biết về Brigitte Bardot? Có 5 sự thật khá nổi trội trong cuộc đời bà.
Phương Tây có thành ngữ “Đồ con lừa”; “Làm việc nặng nhọc như con lừa”. Người Việt có thành ngữ “Thân lừa ưa nặng” chỉ những kẻ “ngu như lừa” để ẩn dụ về tính nết bướng bỉnh “cứng đầu” của người “ngu”. Phật thoại có câu chuyện, một ngôi chùa trên núi có nuôi một chú lừa. Một hôm nó chở tượng Phật nên mọi người đều cung kính vái lạy. Hai ba lần như thế, lừa ta rất hãnh diện vì được mọi người vì nể.
‘Khúc hát ân tình’ là chương trình tôn vinh vợ chồng Lê Giang- Lư Nhất Vũ gắn bó duyên nợ trên hành trình sáng tạo nghệ thuật và sưu tầm dân ca.
Bài viết trên báo Văn Hóa cho rằng: ‘Ghi dấu bằng nghệ thuật vượt thời gian và giọng văn dũng cảm đối diện sự thật, cuốn tiểu thuyết “Nỗi buồn chiến tranh” đã tạo nên sức lan tỏa hiếm có khi vượt ra khỏi biên giới, chạm đến độc giả toàn cầu suốt hơn ba thập kỷ qua. Việc tác phẩm được vinh danh một lần nữa khẳng định vị trí trong lịch sử văn học hậu chiến Việt Nam - như một tiếng nói nhân văn, trung thực và đầy sức nặng về số phận con người sau chiến tranh’.
Nhạc sĩ Thế Bảo ở tuổi 88 đã chắt lọc những suy tư cả đời nghiên cứu và sáng tác, để ra mắt công trình ‘Thơ phổ nhạc, nhạc phổ thơ’ do Nhà xuất bản Tổng hợp TP.HCM ấn hành.
Diễn viên hài Nhật Bản Naoki Matayoshi đã đưa ra những câu chuyện truyền cảm hứng về văn hóa đọc cho cộng đồng quốc tế, qua tác phẩm ‘Điều kỳ diệu ở vương quốc sách’.
Trong “Hủy diệt và cứu rỗi”, Việt Thanh Nguyễn không bàn về văn chương như một thiên chức cứu chuộc vô điều kiện. Ông đặt văn chương vào một không gian đạo đức căng thẳng hơn, nơi mỗi hành vi viết vừa mang khả năng cứu rỗi vừa đồng thời tiềm ẩn nguy cơ hủy diệt. Viết, theo ông, không bao giờ là hành vi vô tội, đặc biệt khi đối tượng của việc viết là những tha nhân bị tổn thương bởi chiến tranh, lưu đày và lịch sử thuộc địa.
Ngày 21 tháng 12 năm 1925, Nhà hát Bolshoi công chiếu bộ phim "Chiến hạm Potemkin" - một bộ phim đến từ một quốc gia cách mạng đã “cách mạng hóa điện ảnh thế giới” và, trong suốt một thế kỷ, luôn được xếp vào hàng những bộ phim vĩ đại nhất mọi thời đại.






