Dấu hiệu nào cho thấy sự suy sụp của đế chế Mỹ?

Người viết chuyên mục nổi tiếng của Mỹ cho rằng việc Mỹ rút khỏi Afghanistan là sự sụp đổ của đế chế Mỹ. Đây là sự đổ  vỡ  của chính sách dố...



Người viết chuyên mục nổi tiếng của Mỹ cho rằng việc Mỹ rút khỏi Afghanistan là sự sụp đổ của đế chế Mỹ. Đây là sự đổ vỡ của chính sách dối trá mà các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đã nuôi dưỡng  dân Mỹ trong gần 20 năm qua. Điều quan trọng là phải cẩn thận để không rơi lại vào bẫy của chính sách ấy. Không thể lừa được giới thượng lưu Mỹ - điều đó là nguy hiểm cho đất nước

 

RÚT QUÂN KHỎI AFGHANISTAN CÓ PHẢI LÀ MINH CHỨNG SỰ SUY SỤP CỦA ĐẾ CHẾ MỸ KHÔNG?

(Báo THE AMERICAN CONSERVATIVE - Mỹ)

 

Bạn có tự hào là người Mỹ không?

Cuối tuần trước, các lực lượng Mỹ đã tháo chạy khỏi sân bay Bagram của Afghanistan mà không hề thông báo cho chỉ huy mới của chính quyền Kabul.

Mỹ thông báo hôm thứ Sáu rằng họ đã rời Bagram như một phần của đợt rút quân cuối cùng mà Lầu Năm Góc cho biết sẽ hoàn tất vào cuối tháng Tám. Đây là sân bay lớn nhất ở Afghanistan và cũng là trung tâm hoạt động kéo dài 20 năm của Mỹ nhằm loại bỏ Taliban khỏi giới lãnh đạo đất nước, truy lùng Osama bin Laden cùng các cộng sự al-Qaeda Taliban của hắn và duy trì một chính phủ dân cử, bấp bênh ở Afghanistan trong bối cảnh Taliban trở lại.

Tuy nhiên, họ dường như đã quên thông báo cho người Afghanistan về việc mất điện 20 phút sau khi họ chạy trốn, điều này khiến căn cứ chìm trong bóng tối tuyệt đối. Hiện tượng mất điện đóng vai trò như một tín hiệu báo trước cho các nhóm trộm cướp đột nhập cổng phía bắc cướp phá doanh trại và nhà kho trước khi lực lượng an ninh tuần tra xung quanh căn cứ có thể đẩy chúng ra khỏi sân bay.

Từ một bản tổng hợp giật gân của Washington Post 2019 dựa trên Hồ sơ Afghanistan nổi tiếng:

Một lựa chọn các tài liệu mật của chính phủ do The Washington Post thu được tiết lộ rằng các quan chức cấp cao của Hoa Kỳ đã không nói sự thật về cuộc chiến ở Afghanistan trong suốt chiến dịch kéo dài 18 năm, đưa ra những tuyên bố mầu hồng mà họ biết là sai và che giấu bằng chứng choáng ngợp rằng cuộc chiến ở Afghanistan không thể thắng.

Các tài liệu thu được là một phần của dự án liên bang nhằm nghiên cứu nguyên nhân gốc rễ dẫn đến thất bại của cuộc xung đột vũ trang dài nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Chúng bao gồm hơn 2.000 trang ghi âm chưa từng được công bố trước đây về các cuộc trò chuyện với những người trực tiếp tham chiến, từ các tướng lĩnh, nhà ngoại giao đến các nhân viên nhân đạo và quan chức Afghanistan.

Chính phủ Hoa Kỳ đã cố gắng che giấu dữ liệu cá nhân của đại đa số những người được phỏng vấn cho dự án và hầu như tất cả các tuyên bố của họ. Báo “Washington Post, sau cuộc chiến pháp lý kéo dài ba năm, đã bảo đảm việc phát hành những tài liệu này cho công chúng theo đạo luật tự do thông tin.

Trong các cuộc trò chuyện, hơn 400 người trong cuộc đã không ngừng chỉ trích những gì đã xảy ra ở Afghanistan và nêu ra ngyên nhân vì sao Hoa Kỳ bị sa lầy trong gần hai thập kỷ chiến tranh.

Với sự thẳng thắn hiếm thấy trong các tài liệu công khai, các cuộc trò chuyện bộc lộ sự bất mãn, nỗi thất vọng và những thú nhận tiềm ẩn, cũng như những suy đoán âm mưu và thậm chí là lời nguyền rủa.

 “Vào thời điểm đó chúng tôi không có hiểu biết cơ bản về những gì đang xảy ra ở Afghanistan. Chúng tôi không hiểu chúng tôi đang làm gì ở đó và tại sao”- Douglas Lute, một tướng ba sao từng tham gia quân đội, “ông vua ”của Nhà Trắng ở Afghanistan dưới thời chính quyền Bush và Obama nói với các quan chức chính phủ khi người đã chất vấn ông vào năm 2015. Ông tướng nói thêm: “Chúng tôi đã cố gắng làm một chút gì ở đó. Chúng tôi thậm chí không có một ý tưởng mơ hồ về những gì chúng tôi đang làm ở Afghanistan.

"Nếu người dân Mỹ chỉ cần biết được mức độ của thiệt hại này ... 2.400 người đã chết", Lute nói thêm, đổ lỗi cho cái chết của quân Mỹ là do sự quan liêu ở Quốc hội, Lầu Năm Góc và Bộ Ngoại giao.Viên tướng ba sao nói tiếp- "Vào thời diểm đó ai có thể biết được rằng tất cả đều vô ích?"

Kể từ năm 2001, hơn 775.000 lính Mỹ đã qua lại Afghanistan nhiều lần. Theo Bộ Quốc phòng, đã có 2.300 người chết và 20.589 người bị thương.

Cuộc phỏng vấn, với nhiều ý kiến khác nhau nêu rõ những sai lầm chính của cuộc phiêu lưu ở Afghanistan vẫn tồn tại cho đến ngày nay. Họ nhấn mạnh rằng ba tổng thống - George W. Bush, Barack Obama, Donald Trump và các chỉ huy quân sự của họ đã không thực hiện được những lời hứa về chiến thắng ở Afghanistan.

Hầu hết những người được phỏng vấn đều cho rằng ý kiến của họ sẽ không được công bố, còn các quan chức Mỹ thừa nhận rằng chiến lược chiến tranh của họ là sai lầm nghiêm trọng và Washington đã chi một số tiền khổng lồ để cố gắng biến Afghanistan thành một quốc gia hiện đại.

Các cuộc thăm dò cũng nhấn mạnh những nỗ lực không mang lại kết quả của chính phủ Mỹ trong việc kiềm chế nạn tham nhũng tràn lan, xây dựng lực lượng cảnh sát và quân đội Afghanistan, đồng thời giáng một đòn mạnh vào nạn buôn bán ma túy đang phát triển mạnh ở Afghanistan.

Chính phủ Hoa Kỳ không bao giờ cung cấp một tài khoản đầy đủ về số tiền họ đã chi cho cuộc chiến ở Afghanistan, nhưng cái giá phải trả là rất lớn.

Kể từ năm 2001, Bộ Quốc phòng, Bộ Ngoại giao và Cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ đã chi từ 934 đến 978 tỷ USD, theo ước tính đã được điều chỉnh lạm phát bởi Natha Crawford, giáo sư khoa học chính trị và đồng thời là giám đốc của dự án Chi phí Chiến tranh Afghanistan tại Đại học Brown.

Những con số này không bao gồm tiền chi tiêu của các cơ quan khác như CIA và Bộ Cựu chiến binh, cơ quan chịu trách nhiệm chăm sóc y tế cho các cựu chiến binh bị thương.

“Chúng tôi đã nhận được gì cho những khoản chi hơn 1 nghìn tỷ đô la này? Tôi có nên tiêu 1 nghìn tỷ đô la này không? " Câu hỏi tu từ này do Jeffrey Eggers, một cựu sĩ quan Lực lượng Đặc nhiệm Hải quân Hoa Kỳ và là nhân viên Nhà Trắng dưới thời Bush và Obama đã đặt ra cho những người phỏng vấn chính phủ. Ông nói thêm: "Sau vụ ám sát Osama bin Laden, tôi nói rằng Osama có lẽ đã cười trong nấm mồ đẫm nước của mình, vì chúng tôi đã chi bao nhiêu cho Afghanistan."

Những tài liệu này mâu thuẫn với một hàng dài các tuyên bố công khai của các tổng thống Mỹ, các nhà lãnh đạo quân sự và các nhà ngoại giao, những người đã đảm bảo với người Mỹ năm này qua năm khác rằng họ đang đạt được tiến bộ ở Afghanistan và rằng cuộc chiến là đáng phải trả giá.

Còn đây nữa:

Một số trong số những người được phỏng vấn đã mô tả những nỗ lực rõ ràng và dai dẳng của chính phủ Hoa Kỳ nhằm cố tình đánh lừa công chúng Hoa Kỳ. Họ nói rằng theo thông lệ, tại trụ sở quân sự ở Kabul - và trong Nhà Trắng – luôn bóp méo số liệu thống kê để tạo ấn tượng rằng Hoa Kỳ đang chiến thắng trong cuộc chiến trong khi thực tế không phải như vậy.

“Mỗi một chứng cớ nêu ra đều đã được thay đổi để hình dung cho ra một bức tranh đẹp đẹp đẽ, hoàn chỉnh hơn- Bob Crowley, Đại tá Lục quân từng là cố vấn cấp cao dưới quyền chỉ huy quân đội Mỹ để chống lại các máy bay chiến đấu Afghanistan vào năm 2013 và 2014, đã nói với các nhà nghiên cứu chính phủ - Vâng, nghiên cứu của chúng tôi hoàn toàn không đáng tin cậy, nhưng nó chứng minh rằng mọi thứ chúng tôi làm là đúng, và chúng tôi đã trở thành những nhà tiên tri tự mãn." 

John Sopko, người đứng đầu cơ quan thăm dò liên bang, thừa nhận với The Washington Post rằng các tài liệu cho thấy "người dân Mỹ đã liên tục bị nói dối."

Các cuộc phỏng vấn là sản phẩm phụ của một dự án do Sopko, Văn phòng Tổng Thanh tra đặc biệt về tái thiết Afghanistan lãnh đạo. Cơ quan này, tên gọi là SIGAR, được Quốc hội thành lập vào năm 2008 để điều tra tình trạng lãng phí và gian lận trong vùng chiến sự.

Đọc tất cả mọi điều. Đọc tất cả đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Quân đội của chúng ta được dẫn dắt bởi những kẻ dối trá. Còn lãnh đạo quốc gia của chúng ta trong 20 năm qua thì sao? Cũng dối trá, lừa bịp tuốt! Gần một nghìn tỷ đô la đã bị ném xuống một cái hố chuột. Hơn 2.300 lính Mỹ thiệt mạng và 20.000 lính Mỹ bị thương. Để làm gì? Để người Afghanistan cướp phá các căn cứ bỏ hoang của chúng ta, và Taliban, kẻ mà chúng ta không thể đánh bại theo cách mà Liên Xô không thể đánh bại cha ông của họ, có thể có được một vũ khí mới tốt hơn?

Cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 không có ước tính chính xác. Sau thảm họa hiện tại, rất có thể, cũng sẽ không có những tính toán như vậy nữa. Ai trong quân đội Mỹ sẽ phải trả lời cho những lời nói dối đã giam giữ họ ở Afghanistan bấy lâu nay? Ai sẽ chịu trách nhiệm về việc này trong cơ quan hành chính dân sự của chúng ta?

Thêm tài liệu từ năm 2006:

Liên quân và các lực lượng Afghanistan săn lùng lãnh chúa Taliban cho biết họ đã tiêu diệt khoảng 30 chiến binh hôm thứ Ba trong một cuộc đột kích vào nơi ẩn náu của chúng ở miền nam Afghanistan, và Bộ trưởng Quốc phòng Donald Rumsfeld, người đã đến thăm Kabul, bày tỏ tin tưởng rằng quân nổi dậy sẽ bị đánh bại.

Theo quân đội nước này, vụ xả súng diễn ra một ngày sau khi một máy bay quân sự của Mỹ ném bom vào một nơi ẩn náu của các chiến binh khác ở miền nam Afghanistan, khiến hơn 40 tay súng Taliban thiệt mạng. Những người Afghanistan bị thương trong cuộc đột kích cho biết phụ nữ và trẻ em đã thiệt mạng.

Các cuộc đụng độ mới xảy ra sau khi Rumsfeld có chuyến thăm không báo trước tới Kabul để nói chuyện với Tổng thống Hamid Karzai về sự leo thang của bạo lực.

Tại cuộc họp báo chung với Karzai, Rumsfeld cho biết các chiến binh "không muốn thấy một nền dân chủ thành công ở một quốc gia như Afghanistan." Ông nói thêm: "Nhưng họ sẽ không thành công."

Rumsfeld đã chết. Taliban sẽ trở thành chính phủ tiếp theo của Afghanistan.

Thêm từ các tài liệu năm 2010:

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates cho biết ông khá lạc quan về chiến dịch quân sự do Mỹ dẫn đầu chống lại Taliban ở Afghanistan. Gates và Ngoại trưởng Hillary Clinton đã xuất hiện tại các phiên điều trần tại Thượng viện để ủng hộ yêu cầu của chính quyền Obama về việc bổ sung kinh phí cho các hoạt động ở Afghanistan và Iraq.

Gates nói rằng trong khi hầu hết 30.000 quân bổ sung mà Tổng thống Obama đã ra lệnh gửi đến Afghanistan vẫn chưa đến, có lý do để nghĩ rằng Taliban có thể phức tạp nghiêm trọng hơn.

Gates và Ngoại trưởng Clinton đã xuất hiện trước Tiểu ban tài chính của Thượng viện để ủng hộ hơn 35 tỷ đô la tài trợ bổ sung trong năm này, phần lớn để tài trợ cho sự gia tăng quân nhân và dân sự Mỹ ở Afghanistan.

Thêm tài liệu năm 2017:

Bộ trưởng Bộ Quốc phòng đưa ra đánh giá hiện tại của ông về cuộc xung đột ở Afghanistan, nhìn chung là tích cực. Ông nói rằng tất cả sáu quân đoàn Afghanistan đã tham gia cuộc tấn công chống lại Taliban. Mattis đã vạch ra một chiến lược mới cho Afghanistan bằng cách giới thiệu một chữ viết tắt mới - R4 & S.Ông ta nhấn mạnh thêm Mỹ tiếp tục được các nước đối tác NATO và Liên minh tham gia cuộc đấu tranh hỗ trợ.

Ông ta ước tính rằng lực lượng quân đội hiện tại là 11.000 người từ Hoa Kỳ, 6.800 từ NATO và các nước đối tác, và khoảng 320.000 người từ Lực lượng Quốc phòng và An ninh Quốc gia Afghanistan (ANDSF). Mattis tin rằng chiến lược mới của chính quyền Trump đã tái tạo niềm tin cho chính phủ và quân đội Afghanistan rằng Mỹ và NATO sẽ hỗ trợ họ trong dài hạn.

Hãy nhớ rằng trong hai mươi năm qua, quân đội và chính quyền Hoa Kỳ đã nói với Quốc hội và người dân Hoa Kỳ rằng mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp, và Hoa Kỳ đã thực hiện một công việc to lớn trong việc xây dựng quân đội Afghanistan. (mà thực sự trên bờ vực sập).

Ai có thể tin tưởng những người này một lần nữa?

Ai sẽ có thể gửi con trai và con gái của họ để chiến đấu dưới sự chỉ huy của các ông tướng một nước  những kẻ dối trá đứng đầu? Tôi thật khó trả lời, nhưng bạn có thể nói điều gì khác khi bạn tận mắt chứng kiến những bằng chứng như vậy? Và bây giờ các nhà lãnh đạo quân sự đầu tiên của chúng ta, với tất cả sự khôn ngoan của mình, đã quyết định chính sách phụ thuộc tất cả vào  các nhà lãnh đạo của họ, cả dân sự và quân sự.

Bạn có muốn gửi con trai của mình đi chiến đấu để tạo ra thế giới phù hợp với những ý tưởng như vậy không? Đây là một đoạn trích từ quảng cáo tuyển dụng của Quân đội Hoa Kỳ, trong đó nữ quân nhân tại ngũ Emma nói rằng cuộc đời binh nghiệp của cô ta là phần tiếp nối giấc mơ thời thơ ấu của cô ấy được có mặt trong các cuộc diễu hành đầy tự hào với những người mẹ đồng tính của cô ấy.

Tôi không muốn Emma bị đưa đến một cuộc chiến vô bổ nào đó do một lệnh quân đội nói dối về cơ hội chiến thắng của họ. Tôi không muốn bất cứ ai được cử đi chiến đấu dưới sự chỉ huy của các nhà lãnh đạo của chúng tôi- những người coi nghĩa vụ quân sự là một hình thức hoạt động xã hội tích cực.

Ngày nay thật là phân liệt làm sao khi trở thành một người bảo thủ. Tất cả các bản năng của chúng ta đang được khai thác để tập hợp chúng tôi trên khắp đất nước vào những đội quân. Nhưng hãy nhìn xem lãnh đạo quân sự và dân sự của chúng ta đã làm được những gì với lòng tin của chúng ta trong hơn hai mươi năm qua ? Nó chỉ làm tôi bực mình!

Tôi sẽ xuất bản một bài báo riêng về cuốn sách của Tanner Greer, (nhà báo và nhà khoa học chính trị nổi tiếng người Mỹ, chuyên gia về các vấn đề an ninh ở châu Á - biên tập) mà độc giả của tôi đã chỉ ra cho tôi, nhưng ở đây trong bối cảnh này tôi muốn trích dẫn ít nhất một phần nhỏ trong bài luận văn của ông ấy ...

Các cuộc chiến tranh văn minh đang diễn ra vì trái tim của những người chưa sinh ra. Các thế hệ tương lai sẽ cởi mở với những giá trị mà thế hệ hiện tại dứt khoát đoạn tuyệt. Thoạt đầu điều này không dễ thấy ngay. Với sự xuất hiện và biến mất của các lớp trên là một sự đồng thuận mới ở các lớp dưới. Những tưởng sự đồng thuận ấy sẽ chín muồi trong giới trẻ, nhưng sức ảnh hưởng của chúng lại bị cùm bởi sự non nớt và thiếu kinh nghiệm của những người trẻ. Tuy nhiên, tuổi trẻ không phải cứ trẻ mãi. Cuối cùng, có sẽ xuất hiện một điểm chuyển đổi. Đôi khi sự chuyển đổi này được đánh dấu bằng những sự kiện lớn mà quan điểm chính thống cũ không thể giải thích được. Trong những trường hợp khác, đó chỉ là vấn đề số lượng. Trong mọi trường hợp, kết cục đến nhanh chóng: các tầng lớp già hơn và vũ trang kém bị cuốn trôi bởi một trận lũ mà lớp trẻ tin rằng đó chỉ là một dòng suối.  

Họ chỉ sống với các thành viên trong nhóm của họ. Những cuộc cách mạng diễn ra dưới đây đã không tìm thấy lời hồi đáp trong tâm hồn họ. Họ không nhận được lời khen ngợi giữa bạn bè của họ hoặc thậm chí giữa các đối thủ của họ. Các giá trị mới trở thành đặc quyền của những kẻ lập dị và cực đoan. Nhưng điều này hoàn toàn không đúng với thế hệ trẻ! Nhóm thuần tập đang phát triển có nhiều lý do để khao khát những ý tưởng mới. Các chính thống cũ, được tạo ra để giải quyết các vấn đề của thế kỷ trước, rất khó giải thích các cuộc khủng hoảng của thế kỷ mới. Những sự kiện này sẽ xác định cho thế hệ mới; một nhóm quân nổi dậy có thể giải thích những sự kiện hình thành này theo chương trình của riêng họ sẽ thu hút được nhiều người theo đuổi.

Cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 đã làm xói mòn niềm tin vào chủ nghĩa tư bản toàn cầu. Rõ ràng, chủ nghĩa tư bản toàn cầu vẫn ở bên chúng ta và đang làm những điều tốt đẹp cho con người. Nhưng đã qua đi những ngày không thể chối cãi được niềm tin nơi anh. Bạn nghĩ tại sao rất nhiều thanh niên theo chủ nghĩa xã hội hoặc thân thiện với những ý tưởng của chủ nghĩa xã hội

Những người ở độ tuổi tôi trở lên có thể khó nói về lý do tại sao cần Reagan và Thatcher trong tình trạng trì trệ và suy tàn của trật tự thời hậu chiến, nhưng giới trẻ ngày nay không có khả năng thực hiện nó một cách nghiêm túc. Niềm tin của thế hệ tôi vào thị trường tự do không thể giải thích thỏa đáng sự phát triển của nền kinh tế toàn cầu kể từ năm 2008.

Điều này không làm cho người già chúng ta sai lầm - Reagan và Thatcher là cần thiết vào thời của họ - nhưng những người trẻ tuổi cũng không sai. Đừng hiểu sai ý tôi, tôi không dung túng cho chủ nghĩa xã hội của họ chút nào. Tôi chỉ nói rằng đây là lý do tại sao sự phục hưng các ý tưởng của Reagan ngày nay không hiệu quả với những người trẻ tuổi hơn là sự phục hưng các ý tưởng của Roosevelt cho thế hệ của tôi.

Thế hệ của tôi (tôi sinh năm 1967, nên tôi thuộc thế hệ X) không nhớ Việt Nam. Các bô lão nhớ lại sự sỉ nhục của nước Mỹ trong cuộc khủng hoảng con tin ở Iran và làm thế nào, sau khi Liên Xô xâm lược Afghanistan năm 1979 họ không cảm thấy rằng nước Mỹ có thể yếu đi. Sau đó Reagan xuất hiện. Bạn phải sống trong khoảng thời gian đó để đánh giá cao những thay đổi của ông ta. Chúng tôi nhận ra rằng chúng tôi có thể một lần nữa tin tưởng vào đất nước của mình. Đó là một cảm giác khó chịu. Sau đó, người kế nhiệm ông, George W. Bush, đã chiến thắng trong Chiến tranh vùng Vịnh và diễn ra sự thất bại của chủ nghĩa cộng sản. Thật là một thời có một không hai! Bill Clinton đã hoàn thành quá trình chuyển đổi hòa bình của Đảng Dân chủ sang Đảng Thị trường Tự do. Hãy để tôi nhắc những người cánh hữu chỉ trích Clinton rằng đảng Dân chủ cần một ứng cử viên tổng thống ủng hộ thị trường để giành chiến thắng.

Như năm 2008 cho thấy, cả Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ của Reagan Clinton - đã không tồn tại trong chính quyền George W. Bush. Chủ nghĩa tái tổ chức không còn có thể giải thích thế giới mà chúng ta đang ở. Mọi thứ xảy ra kể từ năm 2008 - Obama, Trump, những ý tưởng xác nhận - đều phát sinh do sự sụp đổ của thế giới quan này.

Và bây giờ là Afghanistan. Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo với đất nước của chúng ta. Có lẽ tất cả chúng ta sẽ chỉ quên đi đất nước này và sau đó chìm đắm trong cuộc chiến tiếp theo, đi theo những người lãnh đạo của chúng ta, những người không xứng đáng để khôi phục lòng tin của chúng ta, và người sẽ nói với chúng ta rằng lần này sẽ khác.

Nhưng còn những người Mỹ chết ở Afghanistan hoặc bị thương trở về thì sao hỡ các nhà lãnh đạo của đất nước này? Hãy cầu nguyện cho họ và gia đình của họ. Họ xứng đáng nhận được nhiều hơn những gì mà các nhà lãnh đạo của đất nước này đã dành cho họ.

Joe Biden ít nhất đã chấm dứt được tình trạng mất máu khủng khiếp này. Và tôi cảm ơn ông ta vì điều đó.

TÔ HOÀNG

(chuyển ngữ qua tiếng Nga) 

Ý KIẾN CỦA BẠN:


KHÔNG THỂ BỎ QUA



Bài liên quan

Đàm luận 4772435159355454927

Facebook

Liên hệ nhanh

Tên

Email *

Thông báo *

Quảng cáo

item