TRẦN LÊ KHÁNH rong chơi xứ lục bát

N hà xuất bản Hội Nhà Văn vừa phát hành tập thơ “Xứ - rung một ngọn mây” với hơn 100 bài thơ lục bát  của nhà thơ Trần Lê Khánh. Tập thơ “ X...



Nhà xuất bản Hội Nhà Văn vừa phát hành tập thơ “Xứ - rung một ngọn mây” với hơn 100 bài thơ lục bát của nhà thơ Trần Lê Khánh. Tập thơ “Xứ - rung một ngọn mây” vẫn tuân thủ nguyên tắc vần điệu của thể loại thơ lục bát, nhưng tốc độ câu thơ nhanh hơn và những suy tưởng dày đặc hơn. 

 

Nhà thơ Trần Lê Khánh là một gương mặt thi ca được chú ý vài năm gần đây tại TPHCM. Không có ý định phá cách theo những xu hướng lập dị, nhà thơ Trần Lê Khánh tập trung vào những hình ảnh mới mẻ để mang lại cảm giác khác biệt cho công chúng.

Nhà thơ Trần Lê Khánh có sở trường ở thơ ngắn và thơ lục bát. Với thơ ngắn, nhà thơ Trần Lê Khánh đã có các tập “Dòng sông không vội”, “Ngày như chiếc lá” và “Giọt nắng tràn ly”. Còn với thơ lục bát, nhà thơ Trần Lê Khánh đã có “Lục bát múa 1” và “Lục bát múa 2”. Bây giờ, “Xứ- rung một ngọn mây” lại phô diễn một thẩm mỹ lục bát khác của nhà thơ Trần Lê Khánh.

Hơn 100 bài thơ trong tập thơ “Xứ - rung một ngọn mây” được đánh số thứ tự “Xứ 1”, “Xứ 2”, “Xứ 3, “Xứ 4”… “Xứ 100”, “Xứ 101”, cho thấy tác giả có ý thức hình thành một tác phẩm theo một mạch cảm xúc thống nhất. Tập thơ “Xứ - rung một ngọn mây” vẫn tuân thủ nguyên tắc vần điệu của thể loại thơ lục bát, nhưng tốc độ câu thơ nhanh hơn và những suy tưởng dày đặc hơn.

Tập thơ “Xứ - rung một ngọn mây” của nhà thơ Trần Lê Khánh dường như không dành cho sự ngâm ngợi mà độc giả thường đòi hỏi ở những câu lục bát du dương. Tập thơ “Xứ - rung một ngọn mây” thúc ép người đọc phải ngẫm nghĩ cùng người viết ở mỗi dòng. Đôi khi, từng bài lục bát của nhà thơ Trần Lê Khánh buộc giới thưởng lãm phải dừng lại và phải đọc lại để hiểu thêm tâm tư đắng đót xen lẫn hoài niệm mát lành

 

 

TRẦN LÊ KHÁNH Ở XỨ RUNG MỘT NGỌN MÂY

 

XỨ 52

ngọn lửa xoay lại để nhìn

nghìn năm là chiếc bóng in nhẹ hều

 

nửa đêm quả đất rong rêu

người đi trong mộng vẫn đều hai chân

 

em đẹp như một thiên thần

còn ta mọ mẫm trong thân hình người

 

hồn là ngọn lửa còn tươi

ta về đứng sững trong mười ngón tay

 

XỨ 121

 

nụ cười mới sướt qua môi

nó từ đâu đến xong rồi đi đâu

 

em chúm chím nụ hôn đầu

như là vun đắp một câu chuyện đời

 

trăm năm đi hết một hơi

cùng lắm là sướt qua trời mùa thu

 

nếu kiếp đến là mây mù

thì kiếp nữa nữa sẽ ru nụ cười

 

 

XỨ 125

 

ôi nụ quỳnh nhỏ nôn nao

chưa tới lúc đã nhảy ào vào đêm

 

màn đêm có chỗ quá mềm

nửa khuya ta phải đệm thêm lòng mình

 

vũ trụ từ lúc mới sinh

cũng giật mình khóc thình lình như ta

 

trời cao né mái hiên nhà

trong đêm thanh vắng nụ hoa nở rồi

 

 

 

  

Ý KIẾN CỦA BẠN:


KHÔNG THỂ BỎ QUA



Bài liên quan

Tác phẩm 531517583091604715

Facebook

Liên hệ nhanh

Tên

Email *

Thông báo *

Quảng cáo

item