Càng mở cửa hội nhập, văn chương Việt Nam càng bộc lộ sự kém cỏi. Trung
Quốc không phải buông lỏng kiểm duyệt, nhưng vẫn có những tác phẩm chống tham
nhũng gay gắt như “Bí thư tỉnh ủy”, “Tiểu nhân đắc chí” hay “Đoàn xe cơ quan”,
còn văn học nước ta mới đụng đến… chủ tịch huyện thì người viết đã xanh mặt sợ
hãi. Phải sòng phẳng thú nhận với nhau: nhà văn chúng ta bé gan ít tài, loanh
quanh viết vài thứ vuốt ve và mơn trớn hòng kiếm chút nhuận bút còm, chút danh vọng
còm. Ngay cả những hội thảo văn chương cũng toàn ngôn ngữ thánh thoát ca ngợi lẫn
nhau để cùng mưu cầu “được hàng tôi trôi hàng bà” mà vắng bóng sự thẳng thắn tối
thiểu của người cầm bút. Phẩm cách như vậy thì tài năng làm sao phát triển được?
Tài năng thiên bẩm đã khiêm tốn mà còn bị
thui chột bởi trăm thứ vặt vãnh, thì tác phẩm lớn chỉ có trong giấc mơ kỳ vĩ và
bí mật nào đó!
AI ĐỦ SỨC VIẾT DIỄN TỪ NOBEL ?
LÊ THIẾU NHƠN
Sự kiện nhà văn Mạc Ngôn được trao giải Nobel văn học năm
2012 thực sự là một lời cảnh tỉnh nghiêm khắc cho giới văn chương Việt Nam . Lâu nay
chúng ta cứ thấy vài trường hợp như Lỗ Tấn hay Lão Xá không được tưởng thưởng xứng
đáng mà Viện hàn lâm Thụy Điển lại vinh danh Cao Hành Kiện, nên cứ đoán già
đoán non rằng muốn đoạt giải Nobel phải viết bằng tiếng Anh hoặc tiếng Pháp và
phải có tự do sáng tác kiểu phương Tây. Đùng một cái, tên tuổi Mạc Ngôn bừng
sáng với “Cao lương đỏ”, “Báu vật của đời”, “Sống đọa thác đày”… khiến người cầm
bút ở nước ta sung sướng một cách… chưng hửng. Thì ra, giải Nobel văn học đơn
giản hơn chúng ta nghĩ và cũng phức tạp hơn chúng ta nghĩ, vì giải Nobel chỉ
chú trọng tác phẩm có chất lượng ra sao
mà không cần quan tâm tác giả phụng sự cho thể chế xã hội nào hoặc loay hoay
trong quan điểm chính trị gì!
Câu chuyện của Mạc Ngôn đã trực tiếp chứng minh những tiếng
kêu khẩn thiết đòi hỏi tự do sáng tác chỉ giống như một kỹ năng làm dáng của những
nhà văn tầm thường và hèn nhát. Nếu một tác giả tin tưởng những điều mình viết
ra thật sự chân thành giúp ích cho cuộc đời và thật sự nâng cao thẩm mỹ nhân loại
thì không lời lẽ dọa nạt nào hoặc hành vi bạo lực nào ngăn cản được tác phẩm xuất
hiện.
Từ lần đầu tiên trao cho Sully Prudhomme vào năm 1901 đến
nay, giải Nobel văn học đã phủ sóng khắp năm châu, và càng ngày càng khiến người
Việt Nam
hồi hộp xen lẫn âu lo. Bao giờ Việt Nam có giải Nobel? Câu hỏi nhức nhối
ấy không thể có câu trả lời, nếu các nhà văn thay vì chí tại thiên hạ lại nhăm
nhăm chí tại… Hội Nhà văn VN để được chia tiền tài trợ sáng tác hoặc chuyến
tham quan nước ngoài. Nguy hiểm hơn, giải thưởng văn chương của chúng ta đang
có xu hướng trở thành món quà “của nhà trồng được” cứ hồn nhiên phân phát cho
các quan chức văn nghệ hoặc “bè cánh” của
họ, bất chấp sự ngạc nhiên và phẫn nộ từ phía công chúng!
Càng mở cửa hội nhập, văn chương Việt Nam càng bộc lộ
sự kém cỏi. Trung Quốc không phải buông lỏng kiểm duyệt, nhưng vẫn có những tác
phẩm chống tham nhũng gay gắt như “Bí thư tỉnh ủy”, “Tiểu nhân đắc chí” hay
“Đoàn xe cơ quan”, còn văn học nước ta mới đụng đến… chủ tịch huyện thì người
viết đã xanh mặt sợ hãi. Phải sòng phẳng thú nhận với nhau: nhà văn chúng ta bé
gan ít tài, loanh quanh viết vài thứ vuốt ve và mơn trớn hòng kiếm chút nhuận
bút còm, chút danh vọng còm. Ngay cả những hội thảo văn chương cũng toàn ngôn
ngữ thánh thoát ca ngợi lẫn nhau để cùng mưu cầu “được hàng tôi trôi hàng bà”
mà vắng bóng sự thẳng thắn tối thiểu của người cầm bút. Phẩm cách như vậy thì
tài năng làm sao phát triển được? Tài
năng thiên bẩm đã khiêm tốn mà còn bị thui chột bởi trăm thứ vặt vãnh, thì tác
phẩm lớn chỉ có trong giấc mơ kỳ vĩ và bí mật nào đó!
Tôi cho rằng, chưa cần nói đến tác phẩm xứng tầm Nobel, xin
mời các nhà văn Việt Nam
hãy thử đọc diễn từ Nobel của những người từng được giải thưởng này. Liệu hiện
nay trong đội ngũ những nhà văn chúng ta, mấy người đủ sức viết diễn từ Nobel? Bây
giờ nếu Viện hàn lâm Thụy Điển tuyên bố
nhà văn Việt Nam
nào viết được diễn từ Nobel tương đương diễn từ Nobel của Quasimodo hoặc
Czeslaw Milosz, sẽ đặc cách trao giải Nobel, thì nhìn qua nhìn lại cũng chẳng
thấy ứng viên đáng hy vọng!
Sài Gòn,
12-2012

