Bốc thơm kiểu lừa người, lừa mình

Đọc một tờ báo tháng về nghệ thuật, thấy bài một nhà thơ nọ khen tranh một họa sĩ nọ với sự ma mị của ngôn từ.  Nhà thơ nói với bạn đọc ...


Đọc một tờ báo tháng về nghệ thuật, thấy bài một nhà thơ nọ khen tranh một họa sĩ nọ với sự ma mị của ngôn từ.  Nhà thơ nói với bạn đọc rằng, để hiểu hết chiều sâu của tranh như anh phải có nhiều buổi uống rượu, trò chuyện với chủ nhân từ nhiều năm trước. Nhà thơ và họa sĩ này chơi với nhau và đã từng khen nhau cũng không biết bao lần; đến nỗi ông anh tôi- Tổng Biên tập Báo Thế giới Điện ảnh- thốt lên: “Ui giời, nghe hai anh khen nhau, mình cứ tưởng họ là danh nhân văn hóa!”. Và thực sự triển lãm tranh của họa sĩ nọ khai mạc đã bị “ném đá” trên mạng nhiều vì chất lượng kém, dù biết PR khéo.



LỪA NGƯỜI, LỪA MÌNH

VIỆT VĂN

Chuyện chơi với nhau, khen nhau đã trở nên quá phổ biến trong giới văn nghệ sĩ VN. Đã có một nhóm như “quyền lực ngầm” tập hợp mấy người có tên tuổi chơi với nhau và họ tự cho cái quyền ban phát “lăngxê” anh này, chị nọ và vùi dập ai đó nếu không thích. 

Nếu chỉ đăng trên blog, mạng xã hội thì không sao, nhưng đăng lên báo chính thống thì chuyện là lại khác; vì nó làm bạn đọc thông thường dễ hiểu sai về nghệ sĩ A, họa sĩ B, tưởng rằng họ tầm cỡ thế giới thật, nhất là khi bài báo đó được viết ra bởi một người có danh. Nhiều độc giả đã phát hoảng khi đọc những bài báo ca ngợi nhiếp ảnh gia này nọ có ảnh được treo ở bảo tàng nổi tiếng thế giới, lọt vào top các nhà nhiếp ảnh hàng đầu thế giới. Nếu thực anh A, chị B mà nổi tiếng như thế thì giá tác phẩm của họ đã phải cao ngất ngưởng.
 
Một nghệ sĩ nổi tiếng thế giới chắc chắn phải hội tụ đầy đủ hoặc gần đủ các điều kiện sau: Được sưu tập tác phẩm ở các bảo tàng nghệ thuật danh giá như Moma - Mỹ, Tate - Anh... (chứ không phải như các bảo tàng dạng khu phố ở tây nhan nhản, tìm mỏi mắt trên Google chả thấy đâu), có những triển lãm cá nhân tại các trung tâm nghệ thuật lớn trên thế giới như Mỹ, Anh, Pháp, Italia... và đoạt những giải thưởng uy tín (do các chuyên gia nghệ thuật hàng đầu thế giới thẩm định).

Đến đây, tôi lại nhớ câu nói cửa miệng của cố nhà báo Tường Vy ngày xưa: “Vừa phải thôi mày”. Vâng, hãy vừa phải và đúng mực thôi khi ca ngợi ai đó mà tài năng còn rất “mông lung”. Lăngxê quá đà, bốc những giá trị ảo lên mây xanh chả khác gì lừa người (bạn đọc) và lâu dần thành lừa chính bản thân người viết tin vào những sự “bốc cái không thơm” của mình!


Nguồn: báo Lao Động số ra ngày 18-1-2013

Ý KIẾN CỦA BẠN:


KHÔNG THỂ BỎ QUA


Facebook

Liên hệ nhanh

Tên

Email *

Thông báo *

Quảng cáo

item