Ở nước Nga, nơi tôi theo học suốt 6 năm trời, thư viện của
trường M. Gorki là một biển sách khổng lồ. Ngoài sách văn chương là sách công
cụ, bên cạnh sách giáo khoa là sách đọc thêm. Sinh viên học sinh không phải mua
sách giáo khoa hay sách đọc thêm mà xuống thư viện mượn. Đọc xong, thi xong thì
trả thư viện để có sách phục vụ các thế hệ sau. Ai để mất sách hoặc làm hỏng
sách thì phải mua trả hoặc đền tiền. Nhân viên thư viện được chọn lựa cẩn
trọng. Chỉ những người thật giỏi, vững chuyên môn, nghiệp vụ mới được chọn làm
công tác thư viện. Họ thật sự là những chuyên gia có sự hiểu biết rất sâu rộng
chứ không phải là mấy anh mấy chị thủ kho chỉ bí bơ mỗi việc giữ sách. Tôi nhớ có lần, để viết một bài luận về Triết, tôi cần trích
một câu nói của V. I. Lê Nin. Nhưng sách của V. I. Lê Nin mênh mông bể sở
những 55 tập, mà tập nào cũng dày và nặng. Không biết câu nói ấy nằm trong cuốn
sách nào. Tôi ú ớ nói đại khái ý của V.I Lê Nin bằng mấy câu tiếng Nga
giả cầy, nào ngờ cô thủ thư nhoẻn cười rất duyên dáng. Rồi ngay lập tức, cô đưa
cho tôi cuốn sách dày bịch mà tôi cần tìm, và lạ hơn nữa, cô lật qua lật lại
mấy trang đã ra ngay đọan tôi cần trích. Tài tình như một nhà ảo thuật.
NHỮNG NẤM MỒ CHÔN SÁCH
TRẦN ĐĂNG KHOA
Nghe cái tên bài rờn rợn, tỏa đầy mùi tử khí, mùi nghĩa địa
ở giữa cõi trần ai, bạn đọc chắc sẽ rùng mình: Khỉ! Cái lão già này lại muốn cà
khịa, lại muốn vu vạ, có bé xé ra to, gây mất ổn định đời sống văn hóa vốn rất
thanh bình, tĩnh lặng đến mức… buồn tẻ!
Đừng có dung tục sách! Sách không phải là một mớ giấy lộn.
Bên trong cái vỏ phàm tục là vời vợi một cõi tinh thần. Mà vẻ đẹp tinh thần thì
cao khiết và siêu thoát lắm, không thể tiêu diệt hay vùi dập được. Ngày xưa,
Tần Thủy Hoàng từng đốt sách, nhưng ông ta cũng chỉ đốt được cái xác giấy mà
thôi, còn giá trị đích thực của những áng văn chương thì vẫn tươi rói, vẫn mơn
mởn ngự trị trong trái tim và trong tâm hồn người đọc. Người đọc vẫn nâng nưu,
bảo vệ và gìn giữ hết đời này đời khác rồi truyền lại cho các thế hệ mai sau.
Nhờ thế, đám hậu thế chúng ta hôm nay mới có được những di sản đồ sộ của nhân
loại.
Bạo chúa đến như những Tần Thủy Hoàng mà còn không “giết”
nổi những cuốn sách thì làm sao lại có những nấm mồ chôn sách? Vô lý lắm!
Đúng là vô lý thật. Nhưng có điều, những việc vô lý vẫn diễn
ra bày ra khắp mọi ngả. Những kẻ tàn bạo xưa không đốt nổi sách, nhưng rồi chính
chúng ta lại biến sách thành những nấm mồ. Nhìn đâu cũng thấy những nấm mồ
sách. Đó là các Thư viện- những “ngôi đền” thiêng sinh ra để tôn vinh sách, tôn
vinh văn hóa đọc.
Người phát hiện ra những ngôi mộ lộ thiên này, không phải
tôi mà là nhà thơ thiên tài Chế Lan Viên, Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học
Nghệ thuật. Nhà thơ cảnh báo: “Coi chừng, nếu không khéo, chúng ta sẽ biến thư
viện thành những nấm mồ chôn sách”. Nhà thơ độc đáo, nói như Hoài Thanh, “người
đã nhô lên như một ngọn tháp chàm kinh dị”, ngọn tháp kỳ vĩ ấy, đã khuất trong
niềm thương tiếc của chúng ta vào năm 1989.
Sự bất cập mà ông cảnh báo, tưởng chỉ xảy ra trong cõi của
ông ở thế kỷ trước, ai dè hôm nay, trong thập kỷ thứ hai của Thế kỷ hai mươi
mốt rồi, cô con gái rượu của ông, nhà văn nổi tiếng Phan Thị Vàng Anh lại tiếp
tục cảnh báo trong tập tản văn đặc sắc “Nhân trường hợp chị Thỏ Bông”
với bút danh Thảo Hảo. Bàn về những bất ổn của thư viện, Phan Thị Vàng Anh lại
ước: “Tôi chỉ muốn thành kẻ cắp”. Một khát vọng rất “sốc”.
Mà thôi, ta hãy nghe chính chị giãi bày: “Ở thư viện tôi đến
đọc, nội quy ghi rõ: Sáng: từ 7h30 đến 11h30. Chiều: từ 13h30 đến 16h30. Và chỉ
cấp thẻ cho những người có công ăn việc làm đàng hoàng, có cơ quan chứng nhận,
hoặc không thì cũng phải là sinh viên, học sinh; tức toàn là bọn không thể đến
thư viện vào cái giờ thư viện mở cửa được. Nội quy ngặt nghèo trái khoáy khiến
thư viện trở thành một chốn riêng của bọn mọt sách (cả nghĩa đen lẫn nghĩa
bóng, cả về phương diện con người lẫn côn trùng).
Vắng vẻ tới mức các chị thủ thư coi đây như một chốn không
người, bàn với nhau chuyện con tao tuần sau thi rồi, con mày thi chưa; chuyện mẹ
chồng tao hôm qua đi ăn giỗ bị ngã sái cả chân. Cho nên, cách đây hai tháng,
đọc cái tin có một anh nhân viên thư viện ăn cắp sách tuồn ra ngoài, không phải
để bán theo kiểu giấy vụn, mà để bán theo diện sách quý, cho các nhà sách cũ,
thì tôi thấy thế... cũng được.
Ăn cắp đành rằng là xấu, tôi biết chứ. Nhưng dẹp cái chuyện
anh nhân viên kia bỏ tiền bán sách vào túi riêng kia qua một bên, thì cái hành động
của anh này tôi lại nghĩ có thể là... đáng khích lệ, nếu chỉ xét trên phương
diện chuyển một vật từ-vô-dụng-sang-hữu-dụng. Ít ra, nhờ có anh, mấy bộ tạp chí
cổ mới có cơ hội được người yêu sách sờ tới một cách tự do. (Bạn sẽ chặn lại,
bảo tôi "phản động" rồi, sách đang nằm trong thư viện công, chui vào
tủ sách riêng, người dân không được đọc một cách bình đẳng nữa, mà là việc đáng
khích lệ sao?).
Thật ra, cái lý của tôi dựa trên một bài báo cách đây 5 năm
của ai đó mà tôi được đọc: cảnh người người sánh vai trong nhà sách, trước những
đầu sách mới, và phải móc tiền ra mua, hoàn toàn không phản ánh được tình trạng
"bình đẳng trước sách". Chỉ khi nào, sau giờ hành chính, anh thợ máy
ham đọc đã tắm rửa thơm tho được ngồi đàng hoàng trong thư viện; chị kế toán
trốn người yêu có thể lẩn quẩn giữa các kệ sách đến tận 10h tối, hoặc anh kỹ sư
thất nghiệp không có nhiệm sở nào (nhận đóng dấu làm thẻ) vẫn giết thời gian
được cả ngày dài trong thư viện..., thì khi đó chúng ta hẵng nói là có sự bình
đẳng trước sách.
Ðằng này, hệt như những truyện thần thoại luôn luôn có ba
cửa ải ngăn hiệp sĩ đi tìm công chúa, gần như thư viện nào cũng có sự bất hợp lý
của nội quy là con rồng phun lửa thứ nhất, thủ thư khó tính là bầy rồng khạc
lửa thứ hai, sự lề mề của thủ thư khi đi tìm sách là cú quật đuôi của con rồng
thứ ba. Sách như gái già trong nhà đá, thà được một chú bất lương rình lúc rồng
ngủ thì kéo ra ngoài, còn hơn cao sang bất đắc dĩ không hít được khí trời.
Thế cho nên, thưa anh ăn trộm sách,
Giờ thì anh hẳn đã y án, nhưng tôi chắc anh đang ngậm ngùi. Anh ngậm ngùi cho cái thân anh. Ai bảo anh ăn cắp. Lại là ăn cắp cái thứ cồng kềnh, ai (ngoại trừ thư viện) có được cũng khoe ra, tự hào, nên dễ lộ. Tôi thì tôi ngậm ngùi cho cả anh và đám sách kia. Phải như anh chỉ ăn cắp và đem đến phát không cho các nhà sách cũ, thì anh đã là hiệp sĩ.
Và đám sách kia, nếu nhanh chân một tẹo, thì đã thoát khỏi thư viện, giang hồ tơi tả ngoài chợ đời một tí, mà được tiếp xúc với nhiều người, nhiều giới, cũng còn hơn”.
Thế cho nên, thưa anh ăn trộm sách,
Giờ thì anh hẳn đã y án, nhưng tôi chắc anh đang ngậm ngùi. Anh ngậm ngùi cho cái thân anh. Ai bảo anh ăn cắp. Lại là ăn cắp cái thứ cồng kềnh, ai (ngoại trừ thư viện) có được cũng khoe ra, tự hào, nên dễ lộ. Tôi thì tôi ngậm ngùi cho cả anh và đám sách kia. Phải như anh chỉ ăn cắp và đem đến phát không cho các nhà sách cũ, thì anh đã là hiệp sĩ.
Và đám sách kia, nếu nhanh chân một tẹo, thì đã thoát khỏi thư viện, giang hồ tơi tả ngoài chợ đời một tí, mà được tiếp xúc với nhiều người, nhiều giới, cũng còn hơn”.
Tôi phải dẫn ra cả một đoạn khá dài để “nói có sách, mách có
chứng”. Cám ơn Phan Thị Vàng Anh đã nói “trắng phớ” ra một sự thật đắng chát. Không
phải ngẫu nhiên mà tôi quấy bạn đọc trong suốt hai số báo liền, bàn về Sách và
Văn hóa đọc, và khép lại câu chuyện bằng chính câu chuyện chẳng lấy gì làm vui
vẻ này. Ở các nước, thư viện luôn rộng mở, đặc biệt mở cả ngoài giờ hành chính
để ai cũng đọc sách được. Trong thư viện Lê Nin ở Matxcơva, không thiếu bất kỳ
mọi loại sách gì, kể cả sách tiếng Việt và tiếng các nước.
Ở ta, sách hay lại khó tìm trong thư viện. Bây giờ người tự
in sách rất nhiều. Có tác giả nghiệp dư, viết còn chưa sạch chữ, nhưng mỗi năm có
thể ra hàng chục đầu sách. Sách không bán được thì đưa vào thư viện, với ‘chiết
xuất” rất cao, nhân viên thư viện sẵn sàng nhập sách với giá trên trời ghi ở ngoài
bìa để hưởng phần trăm “chiết xuất”. Đấy cũng là lý do khiến bạn đọc muốn tìm
giá trị đích thực của sách không muốn vào thư viện nữa. Đó là chưa kể còn có cả
một loạt hệ thống thư viện nhà trường, giờ cũng đã thành kho chứa đồ phế thải.
Có thư viện còn không có cuốn sách nào. Những thày cô không đủ khả năng đứng
trên bục giảng hoặc bị kỷ luật, thì đưa xuống giữ thư viện.
Trong khi đó sách giáo khoa, sách đọc thêm năm nào cũng in
lại và in thêm đủ các chủng loại, chủ yếu bổ xuống đầu học sinh, biến giáo dục thành
thị trường kinh doanh đắc địa, không phải cạnh tranh mà vẫn “thắng đậm”.
Ở nước Nga, nơi tôi theo học suốt 6 năm trời, thư viện của
trường M. Gorki là một biển sách khổng lồ. Ngoài sách văn chương là sách công
cụ, bên cạnh sách giáo khoa là sách đọc thêm. Sinh viên học sinh không phải mua
sách giáo khoa hay sách đọc thêm mà xuống thư viện mượn. Đọc xong, thi xong thì
trả thư viện để có sách phục vụ các thế hệ sau. Ai để mất sách hoặc làm hỏng
sách thì phải mua trả hoặc đền tiền. Nhân viên thư viện được chọn lựa cẩn
trọng. Chỉ những người thật giỏi, vững chuyên môn, nghiệp vụ mới được chọn làm
công tác thư viện. Họ thật sự là những chuyên gia có sự hiểu biết rất sâu rộng
chứ không phải là mấy anh mấy chị thủ kho chỉ bí bơ mỗi việc giữ sách.
Tôi nhớ có lần, để viết một bài luận về Triết, tôi cần trích
một câu nói của V. I. Lê Nin. Nhưng sách của V. I. Lê Nin mênh mông bể sở
những 55 tập, mà tập nào cũng dày và nặng. Không biết câu nói ấy nằm trong cuốn
sách nào. Tôi ú ớ nói đại khái ý của V.I Lê Nin bằng mấy câu tiếng Nga
giả cầy, nào ngờ cô thủ thư nhoẻn cười rất duyên dáng. Rồi ngay lập tức, cô đưa
cho tôi cuốn sách dày bịch mà tôi cần tìm, và lạ hơn nữa, cô lật qua lật lại
mấy trang đã ra ngay đọan tôi cần trích. Tài tình như một nhà ảo thuật.
Ôi! Nước Nga “của tôi”! Tôi chợt hiểu vì sao, trong
giới học đường người Việt xa xứ vẫn lưu truyền một câu cửa miệng: “Muốn
giàu đi Đức - Muốn kiến thức đi Nga!”. Không biết đến bao giờ chúng ta mới
có được một hệ thống thư viện nhà trường và những cô thủ thư như thế? Và rồi,
tôi lại chợt giật mình, nhớ đến bài thơ “Lão đày tớ” của Tố Hữu. Bài thơ rất
chân thành, kể chuyện một lão già khốn khổ nghe chuyện nước Nga, muốn ước tới
cõi thần tiên, mà cứ như một kẻ viển vông, toàn mơ ước hão huyền:
Cậu bảo: Cũng không xa
- Nước Nga!
- Ờ nước ấy!
Và há mồm khoan khái
Lão ngồi mơ nước Nga!


